九月九日堂红叶二首

宋代 汪元量
天平山木似花开,青女裁成锦绣堆。 暂借秋光作春色,白衣解遣麴生来。
tiān píng shān shì huā kāi   qīng cái chéng jǐn xiù duī  
zàn jiè qiū guāng zuò chūn   bái jiě qiǎn shēng lái