久雨

宋代 陆游
梅子青青苦未黄,经旬积雨欲颓墙。 蠹生书帙时须火,润入衣篝剩得香。 邻舍相逢惊间阔,通宵不寐听淋浪。 定知又发韩公笑,有底鸣蛙两股长?
méi zi qīng qīng wèi huáng   jīng xún tuí qiáng
shēng shū zhì shí huǒ   rùn gōu shèng xiāng
lín shè xiāng féng jīng jiān kuò   tōng xiāo mèi tīng lín làng
dìng zhī yòu hán gōng xiào   yǒu míng liǎng zhǎng