久雨

宋代 吴芾
岁旦值庚午,已有旱暵忧。 甲申与甲子,仍更雨不收。 岂惟主夏旱,还虑麦不收。 农占吁可畏,使我生春愁。 我今安静退,身外百无求。 止愿年谷熟,高枕卧林丘。 时时与亲友,尊酒相献酬。 天意今乃尔,一饱未易谋。 众人忧饿死,我能独乐不。 念此不成寐,中夜涕泗流。 无所用吾力,止望天赐休。 天不绝民命,会见大有秋。
suì dàn zhí gēng   yǒu hàn hàn yōu  
jiǎ shēn jiǎ   réng gèng shōu  
wéi zhǔ xià hàn   hái mài shōu  
nóng zhàn wèi   shǐ 使 shēng chūn chóu  
jīn ān jìng tuì 退   shēn wài bǎi qiú  
zhǐ yuàn nián shú   gāo zhěn lín qiū  
shí shí qīn yǒu   zūn jiǔ xiāng xiàn chóu  
tiān jīn nǎi ěr   bǎo wèi móu  
zhòng rén yōu è 饿   néng  
niàn chéng mèi   zhōng liú  
suǒ yòng   zhǐ wàng tiān xiū  
tiān jué mín mìng   huì jiàn yǒu qiū