久雨

宋代 孔平仲
涉春寒未衰,苦雨天欲破。所向泥没膝,闭户祇悲卧。 云如傍槛飞,风若吹瓦堕。群阴无际涯,翕翕相唱和。 草木出随阳,生意固已挫。蛟龙舞波豪,鸟雀噪枝惰。 陂池尚未完,时节不可过。残租待晴输,新种须暖播。 霪霖何时已,天意亦谁奈。穷巷尔何为,悲吟追楚些。
shè chūn hán wèi shuāi   tiān suǒ xiàng méi   bēi    
yún bàng kǎn fēi   fēng ruò chuī duò qún yīn   xiāng chàng    
cǎo chū suí yáng   shēng cuò jiāo lóng háo niǎo   què zào zhī duò    
bēi chí shàng wèi wán   shí jié guò cán dài qíng shū xīn   zhǒng nuǎn    
yín lín shí   tiān shuí nài qióng xiàng ěr wéi bēi   yín zhuī chǔ xiē