九友斋十歌 其一

明代 王世贞
老悖忽爱愚公策,大艑移来洞庭色。玉峰英岭苦无价,锦川武康差亦敌。 神鳌忽捧三巨簪,灵鹫俄衔一拳石。夜深沧海珠蚌开,秋净虞山佛头碧。 阴森古洞若无际,窈窕穿中误游客。昔称九宜堂,雨晴雪月宜四时,人云百事百尽宜。 纵令百宜百不知,主人自逐襄阳儿。一城斗大不纳节,桃花笑折东风枝。 有歌且拟归去兮。
lǎo bèi ài gōng   biàn lái dòng tíng fēng yīng lǐng jià jǐn   chuān kāng chà    
shén áo pěng sān zān   líng jiù é xián quán shí shēn cāng hǎi zhū bàng kāi qiū   jìng shān tóu    
yīn sēn dòng ruò   yǎo tiǎo chuān 穿 zhōng yóu chēng jiǔ táng   qíng xuě yuè shí rén   yún bǎi shì bǎi jǐn    
zòng lìng bǎi bǎi zhī   zhǔ rén zhú xiāng yáng ér chéng dǒu jié táo   huā xiào zhé dōng fēng zhī    
yǒu qiě guī