九友斋十歌 其六

明代 王世贞
我闻瞿昙四十九年,说法无一法,其如阿难总持成百夹。 鸠摩莲花舌本生,玄奘舍利毫尖发。白马东来象教崇,青牛西去微言空。 成都玉局授书后,渐与金仙相对雄。光庭灵素不须病,雅有片言为破诤。 但令世幻一切捐,法宝玄珠炯双映。归去来,何快哉,两藏恰面湖山开。 我不能一麻一米骨作柴,亦不能啖硫黄钟乳十二钗。 顾家阿瑛竖子尔,亦解僧帽道人鞋。光明藏中大自在,有骨不借青山埋。
wén tán shí jiǔ nián   shuō   ē nán zǒng chí chéng bǎi jiā  
jiū lián huā shé běn shēng   xuán zàng shè háo jiān bái dōng lái xiàng jiào chóng qīng   niú 西 wēi yán kōng    
chéng shòu shū hòu   jiàn jīn xiān xiāng duì xióng guāng tíng líng bìng   yǒu piàn yán wèi zhèng    
dàn lìng shì huàn qiè juān   bǎo xuán zhū jiǒng shuāng yìng guī lái   kuài zāi liǎng   cáng qià miàn shān kāi    
néng zuò chái   néng dàn liú huáng zhōng shí èr chāi  
jiā ā yīng shù ěr   jiě sēng mào dào rén xié guāng míng cáng zhōng zai yǒu   jiè qīng shān mái