旧蓄一琴弃置者久矣李君仲通为张弦料理仍鼓数曲以诗赠之

金朝 孟宗献
我家筝奴忧乐同,尘埃满面鬓发蓬。徽弦不具挂墙壁,似惭无以娱衰翁。 夫君一见为披拂,坐使寒谷为春融。中含太古意味足,杂以新态来无穷。 繁声流水不可喻,直与造化相冥通。形神久已坐灰槁,一旦抉剔驱盲聋。 寂然反听杳难诘,但觉万窍俱玲珑。千金不得和扁力,谁谓起废由枯桐。 曲终玄旨竟谁会,非弦非指仍非空。拂衣欲往君且止,为我乘兴弹悲风。
jiā zhēng yōu tóng   chén āi mǎn miàn bìn péng huī xián guà qiáng   shì cán shuāi wēng
jūn jiàn wèi   zuò shǐ 使 hán wèi chūn róng zhōng hán tài wèi   xīn tài lái qióng
fán shēng liú shuǐ   zhí zào huà xiāng míng tōng xíng shén jiǔ zuò huī gǎo   dàn jué máng lóng
rán fǎn tīng yǎo nán jié   dàn jué wàn qiào líng lóng qiān jīn biǎn   shuí wèi fèi yóu tóng
zhōng xuán zhǐ jìng shuí huì   fēi xián fēi zhǐ réng fēi kōng wǎng jūn qiě zhǐ   wèi chéng xìng dàn bēi fēng