酒为偷儿所窃

宋代 吴芾
我性苦拙疏,与世不相偶。 平生不如意,往往十八九。 何以遣此怀,赖有樽中酒。 去冬酿碧香,颇不计升斗。 准拟与亲朋,兴来一聚首。 庶几牢落中,时时开笑口。 偷儿何好事,一夕负之走。 可惜数十壶,化为一乌有。 昔闻韦秀才,有酒盗不取。 今我乃致寇,退省良可丑。 无乃造物者,知我疏慵久。 恐我醉时狂,未免自遗咎。 用此警昏迷,意在鞭其后。 顾我虽无知,自爱岂不厚。 从今誓改图,停此传杯手。 炷香捧茶瓯,闭门清自守。 坐对古圣贤,永作忘年友。
xìng zhuō shū   shì xiāng ǒu
píng shēng   wǎng wǎng shí jiǔ
qiǎn huái 怀   lài yǒu zūn zhōng jiǔ
dōng niàng xiāng   shēng dǒu
zhǔn qīn péng   xīng lái shǒu
shù láo luò zhōng   shí shí kāi xiào kǒu
tōu ér hǎo shì   zhī zǒu
shù shí   huà wèi yǒu
wén wéi xiù cai   yǒu jiǔ dào
jīn nǎi zhì kòu   tuì 退 xǐng liáng chǒu
nǎi zào zhě   zhī shū yōng jiǔ
kǒng zuì shí kuáng   wèi miǎn jiù
yòng jǐng hūn   zài biān hòu
suī zhī   ài hòu
cóng jīn shì gǎi   tíng chuán bēi shǒu
zhù xiāng pěng chá ōu   mén qīng shǒu
zuò duì shèng xián   yǒng zuò wàng nián yǒu