九叹 其一 逢纷

两汉 刘向
伊伯庸之末冑兮,谅皇直之屈原。云余肇祖于高阳兮,惟楚怀之婵连。 原生受命于贞节兮,鸿永路有嘉名。齐名字于天地兮,并光明于列星。 吸精粹而吐氛浊兮,横邪世而不取容。行叩诚而不阿兮,遂见排而逢谗。 后听虚而黜实兮,不吾理而顺情。肠愤悁而含怒兮,志迁蹇而左倾。 心惝慌其不我与兮,躬速速其不吾亲。辞灵修而陨志兮,吟泽畔之江滨。 椒桂罗以颠覆兮,有竭信而归诚。谗夫蔼蔼而漫著兮,曷其不舒予情。 始结言于庙堂兮,信中涂而叛之。怀兰蕙与衡芷兮,行中壄而散之。 颜黴黧以沮败兮,精越裂而衰耄。裳襜襜而含风兮,衣纳纳而掩露。 赴江湘之湍流兮,顺波凑而下降。徐徘徊于山阿兮,飘风来之汹汹。 驰余车兮玄石,步余马兮洞庭。平明发兮苍梧,夕投宿兮石城。 芙蓉盖而菱华车兮,紫贝阙而玉堂。薜荔饰而陆离荐兮,鱼鳞衣而白霓裳。 登逢龙而下陨兮,违故都之漫漫。思南郢之旧俗兮,肠一夕而九运。 扬流波之潢潢兮,体溶溶而东回。心怊怅以永思兮,意晻晻而日颓。 白露纷以涂涂兮,秋风浏以萧萧。身永流而不还兮,䰟长逝而常愁。 叹曰:譬彼流水纷扬磕兮,波逢汹涌濆滂沛兮。揄扬涤荡漂流陨往触崟石兮。 龙卬脟圈缭戾宛转阻相薄兮。遭纷逢凶蹇离尤兮。 垂文扬采遗将来兮。
yōng zhī zhòu   liàng huáng zhí zhī yuán yún zhào gāo yáng   wéi chǔ huái 怀 zhī chán lián
yuán shēng shòu mìng zhēn jié   hóng 鸿 yǒng yǒu jiā míng míng zi tiān   bìng guāng míng liè xīng
jīng cuì ér fēn zhuó   héng xié shì ér róng xíng kòu chéng ér ē   suì jiàn pái ér féng chán
hòu tīng ér chù shí   ér shùn qíng cháng fèn yuān ér hán   zhì qiān jiǎn ér zuǒ qīng
xīn chǎng huāng   gōng qīn líng xiū ér yǔn zhì   yín pàn zhī jiāng bīn
jiāo guì luó diān   yǒu jié xìn ér guī chéng chán ǎi ǎi ér màn zhù   shū qíng
shǐ jié yán miào táng   xìn zhōng ér pàn zhī huái 怀 lán huì héng zhǐ   xíng zhōng ér sàn zhī
yán méi bài   jīng yuè liè ér shuāi mào shang chān chān ér hán fēng   ér yǎn
jiāng xiāng zhī tuān liú   shùn còu ér xià jiàng pái huái shān ē   piāo fēng lái zhī xiōng xiōng
chí chē xuán shí   dòng tíng píng míng cāng   tóu 宿 shí chéng
róng gài ér líng huá chē   bèi quē ér táng shì ér jiàn   lín ér bái cháng
dēng féng lóng ér xià yǔn   wéi zhī màn màn nán yǐng zhī jiù   cháng ér jiǔ yùn
yáng liú zhī huáng huáng   róng róng ér dōng huí xīn chāo chàng yǒng   ǎn ǎn ér tuí
bái fēn   qiū fēng liú xiāo xiāo shēn yǒng liú ér hái   hún cháng shì ér cháng chóu
tàn yuē   liú shuǐ fēn yáng   féng xiōng yǒng fén pāng pèi yáng dàng piāo liú yǔn wǎng chù yín shí
lóng áng liè quān liáo wǎn zhuǎn xiāng báo zāo fēn féng xiōng jiǎn yóu
chuí wén yáng cǎi jiāng lái