九日偕兄弟登少岷山作

清代 李超琼
茱萸红熟霜天晓,兄弟曾无一人少。秋光满地出家园,万仞峰头看浩渺。 我家正对少岷山,山作屏风几叠环。雨翠睛岚都在望,廿年惜未一跻攀。 年来踏倦锦城路,一棹南旋秋欲暮。联床睡起携樽行,立石渡头截江渡。 是时天气久晴朗,稻孙刈尽郊原敞。不须纡道绕溪唇,径越梯田上崖掌。 绿崖一线羊肠恶,洞号穿心碥仄脚。仙人仙去已千年,不见白猿还采药。 何人好异读书来,石室斜向泸江开。诗碣名字半磨灭,过汝不暇剜苍苔。 蜗旋蚁转度丛竹,几曲之溪惊到目。山僧招我倚栏看,万点黄金绽新菊。 天风吹衣杯在手,长啸焉知帽落否。乡关易老少年心,惊人诗句空搔首。 伯兮叔兮莫辞醉,此间可枕黄花睡。前度刘郎已灰尘,谁向诗中问糕字。 狂言未尽晚烟冷,下山踏乱斜阳影。回看笔架三峰齐,新月半钩在东岭。
zhū hóng shú shuāng tiān xiǎo   xiōng céng rén shǎo qiū guāng mǎn chū jiā yuán wàn   rèn fēng tóu kàn hào miǎo    
jiā zhèng duì shǎo mín shān   shān zuò píng fēng dié huán cuì jīng lán dōu zài wàng niàn   nián 廿 wèi pān    
nián lái juàn jǐn chéng   zhào nán xuán qiū lián chuáng shuì xié zūn xíng   shí tóu jié jiāng    
shì shí tiān jiǔ qíng lǎng   dào sūn jǐn jiāo yuán chǎng dào rào chún jìng   yuè tián shàng zhǎng    
绿 xiàn 线 yáng cháng è   dòng hào chuān 穿 xīn biǎn jiǎo xiān rén xiān qiān nián   jiàn bái yuán hái cǎi yào    
rén hǎo shū lái   shí shì xié xiàng jiāng kāi shī jié míng zi bàn miè guò   xiá wān cāng tái    
xuán zhuǎn cóng zhú   zhī jīng dào shān sēng zhāo lán kàn wàn   diǎn huáng jīn zhàn xīn    
tiān fēng chuī bēi zài shǒu   cháng xiào yān zhī mào luò fǒu xiāng guān lǎo shào nián xīn jīng   rén shī kōng sāo shǒu    
shū zuì   jiān zhěn huáng huā shuì qián liú láng huī chén shuí   xiàng shī zhōng wèn gāo    
kuáng yán wèi jǐn wǎn yān lěng   xià shān luàn xié yáng yǐng huí kàn jià sān fēng xīn   yuè bàn gōu zài dōng lǐng