九日五首

唐代 杜甫
重阳独酌杯中酒,抱病起登江上台。竹叶于人既无分, 菊花从此不须开。殊方日落玄猿哭,旧国霜前白雁来。 弟妹萧条各何往,干戈衰谢两相催。 旧日重阳日,传杯不放杯。即今蓬鬓改,但愧菊花开。 北阙心长恋,西江首独回。茱萸赐朝士,难得一枝来。 旧与苏司业,兼随郑广文。采花香泛泛,坐客醉纷纷。 野树歌还倚,秋砧醒却闻。欢娱两冥漠,西北有孤云。 故里樊川菊,登高素浐源。他时一笑后,今日几人存。 巫峡蟠江路,终南对国门。系舟身万里,伏枕泪双痕。 为客裁乌帽,从儿具绿尊。佳辰对群盗,愁绝更谁论。
chóng yáng zhuó bēi zhōng jiǔ   bào bìng dēng jiāng shàng tái zhú rén fēn  
huā cóng kāi shū fāng luò xuán yuán   jiù guó shuāng qián bái yàn lái
mèi xiāo tiáo wǎng   gān shuāi xiè liǎng xiāng cuī
jiù chóng yáng   chuán bēi fàng bēi jīn péng bìn gǎi   dàn kuì huā kāi
běi què xīn zhǎng liàn   西 jiāng shǒu huí zhū cháo shì   nán de zhī lái
jiù   jiān suí zhèng guǎng 广 wén cǎi huā xiāng fàn fàn   zuò zuì fēn fēn
shù hái   qiū zhēn xǐng què wén huān liǎng míng   西 běi yǒu yún
fán chuān   dēng gāo chǎn yuán shí xiào hòu   jīn rén cún
xiá pán jiāng   zhōng nán duì guó mén zhōu shēn wàn   zhěn lèi shuāng hén
wèi cái mào   cóng ér 绿 zūn jiā chén duì qún dào   chóu jué gèng shuí lùn