九日晚坐独酌一杯

宋代 赵鼎
木落江城风露寒,坐惊芳岁逼彫残。晚来自爱一杯暖,老去元无九日欢。 拟借灵均兰作佩,尚馀陶令菊堪餐。平生遍插茱萸处,短梦悠悠行路难。
luò jiāng chéng fēng hán   zuò jīng fāng suì diāo cán wǎn lái ài bēi nuǎn lǎo   yuán jiǔ huān    
jiè líng jūn lán zuò pèi   shàng táo lìng kān cān píng shēng biàn chā zhū chù duǎn   mèng yōu yōu xíng nán