九日 其二

宋代 韩淲
野色荒荒白,岚光隐隐青。家乡未千里,客路复长亭。 绝景诗难状,多愁酒易醒。西风搅黄叶,兴寄托鸿冥。
huāng huāng bái   lán guāng yǐn yǐn qīng jiā xiāng wèi qiān   cháng tíng    
jué jǐng shī nán zhuàng   duō chóu jiǔ xǐng fēng 西 jiǎo huáng xīng   tuō hóng míng 鸿