九日 其二

宋代 张嵲
九日空山里,乘高感岁华。霜风翻绛叶,晴日乱黄花。 积雨饶新径,荒林足乱雅。连年频避地,憔悴客田家。
jiǔ kōng shān   chéng gāo gǎn suì huá shuāng fēng fān jiàng qíng   luàn huáng huā    
ráo xīn jìng   huāng lín luàn lián nián pín qiáo   cuì tián jiā