九日集殿卿池亭分赋 其二

明代 李攀龙
寒空鹊岭秀,霁野湖水阔。墟落散城隅,池亭入幽豁。 云阴出水鲜,石色含霜活。白鸟下烟际,归鸿起天末。 返照款长林,群流乱相聒。紫蟹壮可持,浊醪美堪掇。 秋高吹台兴,老剧文园渴。佳节有独醒,吾生岂云达。
hán kōng què lǐng xiù   shuǐ kuò luò sàn chéng   chí tíng yōu huō
yún yīn chū shuǐ xiān   shí hán shuāng huó bái niǎo xià yān   guī hóng 鸿 tiān
fǎn zhào kuǎn cháng lín   qún liú luàn xiāng guā xiè zhuàng chí   zhuó láo měi kān duō
qiū gāo chuī tái xīng   lǎo wén yuán jiā jié yǒu xǐng   shēng yún