九日和溪道中和尹秉文韵

元代 刘崧
出山细雨复斜阳,道上茱萸也自香。远客漫嗟同泛梗,故人何意共持觞。 芙蓉秋水才难并,騕袅春云兴不忘。此日林居须种菊,为君高咏玉山庄。
chū shān xié yáng   dào shàng zhū xiāng yuǎn màn jiē tóng fàn gěng   rén gòng chí shāng
róng qiū shuǐ cái nán bìng   yǎo niǎo chūn yún xīng wàng lín zhǒng   wèi jūn gāo yǒng shān zhuāng