九日和陶

宋代 黎廷瑞
开门见秋山,忻然如故交。 烟云淡相媚,卉木青未雕。 兹游忽自念,谁与为登高。 目涉已千仞,神游还九霄。 世短奚足叹,意多亦徒劳。 奈何怨迟暮,况复怀覆蕉。 至乐岂必酒,天真自陶陶。 长吟对寒花,万期犹一朝。
kāi mén jiàn qiū shān   xīn rán jiāo
yān yún dàn xiāng mèi   huì qīng wèi diāo
yóu niàn   shuí wèi dēng gāo
shè qiān rèn   shén yóu hái jiǔ xiāo
shì duǎn tàn   duō láo
nài yuàn chí   kuàng huái 怀 jiāo
zhì jiǔ   tiān zhēn táo táo
cháng yín duì hán huā   wàn yóu zhāo