九日官舍种竹

宋代 洪适
独整陈编对北窗,烟云浑欲助凄凉。庭前且使竹交翠,篱下从他菊自黄。 远官只今同旅泊,壮怀谁复问行藏。携壶已失登临便,不待微吟恨夕阳。
zhěng chén biān duì běi chuāng   yān yún hún zhù liáng tíng qián qiě shǐ zhú 使 jiāo cuì   xià cóng huáng    
yuǎn guān zhī jīn tóng   zhuàng huái 怀 shuí wèn xíng cáng xié shī dēng lín biàn 便   dài wēi yín hèn yáng