就日馆

宋代 王珪
高原春霁荡妖氛,使馹重来路始分。 虽远长安初见日,渐亲冀北已瞻云。 东风未破胡天冻,芳草应连紫陌薰。 早晚旅魂还旧斡,晨钟一到玉关闻。
gāo yuán chūn dàng yāo fēn   shǐ 使 chóng lái shǐ fēn  
suī yuǎn cháng ān chū jiàn   jiàn qīn běi zhān yún  
dōng fēng wèi tiān dòng   fāng cǎo yīng lián xūn  
zǎo wǎn hún hái jiù   chén zhōng dào guān wén