九日登楼

明代 李攀龙
白雁黄花处处秋,鲍山风雨独登楼。忽惊返照湖中出,转见孤城水上浮。 多病恰堪成卧隐,浊醪真足抵穷愁。先生懒作东篱会,可但交情老自休。
bái yàn huáng huā chù chù qiū   bào shān fēng dēng lóu jīng fǎn zhào zhōng chū   zhuǎn jiàn chéng shuǐ shàng
duō bìng qià kān chéng yǐn   zhuó láo zhēn qióng chóu xiān sheng lǎn zuò dōng huì   dàn jiāo qing lǎo xiū