九日次定国韵

宋代 苏轼
朝菌无晦朔,蟪蛄疑春秋。 南柯已一世,我眠未转头。 仙人视吾曹,何异蜂蚁稠。 不知蛮触氏,自有两国忧。 我观去来今,未始一念留。 奔驰竟何得,而起无穷羞。 王郎误涉世,屡献久不酬。 黄金散行乐,清诗出穷愁。 俯仰四十年,始知此生浮。 轩裳陈道路,往往儿童收。 封侯起大第,或是君家驺。 似闻负贩人,中有第一流。 炯然径寸珠,藏此百结裘。 意行无车马,倏忽略九州。 邂逅独见之,天与非人谋。 笑我方醉梦,衣冠戏沐猴。 力尽病骐骥,伎穷老伶优。 北山有云根,寸田自可櫌。 会当无何乡,同作逍遥游。 归来城郭是,空有累累丘。
zhāo jūn huì shuò   huì chūn qiū  
nán shì   mián wèi zhuǎn tóu  
xiān rén shì cáo   fēng chóu  
zhī mán chù shì   yǒu liǎng guó yōu  
guān lái jīn   wèi shǐ niàn liú  
bēn chí jìng de   ér qióng xiū  
wáng láng shè shì   xiàn jiǔ chóu  
huáng jīn sàn xíng   qīng shī chū qióng chóu  
yǎng shí nián   shǐ zhī shēng  
xuān cháng chén dào   wǎng wǎng ér tóng shōu  
fēng hóu   huò shì jūn jiā zōu  
shì wén fàn rén   zhōng yǒu liú  
jiǒng rán jìng cùn zhū   cáng bǎi jié qiú  
xíng chē   shū lüè jiǔ zhōu  
xiè hòu jiàn zhī   tiān fēi rén móu  
xiào fāng zuì mèng   guān hóu  
jìn bìng   qióng lǎo líng yōu  
běi shān yǒu yún gēn   cùn tián yōu  
huì dāng xiāng   tóng zuò xiāo yáo yóu  
guī lái chéng guō shì   kōng yǒu lěi lěi qiū