九日病起登双镜楼二首 其二
万里秋深松柏哀,几人于此重徘徊。入帘西日四山暮,极目长天独雁来。
宿草曾经春露早,寒林已见朔风催。川原一往成今昔,谁向峰头数劫灰。
wàn
万
lǐ
里
qiū
秋
shēn
深
sōng
松
bǎi
柏
āi
哀
,
jǐ
几
rén
人
yú
于
cǐ
此
zhòng
重
pái
徘
huái
徊
。
。
rù
入
lián
帘
xī
西
rì
日
sì
四
shān
山
mù
暮
,
jí
极
mù
目
cháng
长
tiān
天
dú
独
yàn
雁
lái
来
。
。
sù
宿
cǎo
草
céng
曾
jīng
经
chūn
春
lù
露
zǎo
早
,
hán
寒
lín
林
yǐ
已
jiàn
见
shuò
朔
fēng
风
cuī
催
。
。
chuān
川
yuán
原
yī
一
wǎng
往
chéng
成
jīn
今
xī
昔
,
shuí
谁
xiàng
向
fēng
峰
tóu
头
shù
数
jié
劫
huī
灰
。
。