九日把酒十九人和诗者数人而已今已后期不复追索许以来年九日还用前韵发一笑

宋代 王十朋
劝君须饮文字酒,劝君耕耨心中亩。饮非文字犹聚蚊,心田不耕棘生口。 登高佳节岂易得,况此相逢皆胜友。谈倾坐上冰玉清,兴生笔下波涛吼。 我亦逢场聊戏剧,韵语殊非三昧手。试投瓦砾已成堆,辱报骊珠未盈斗。 和之者寡岂阳春,高才料耻居王后。嗟我穷愁无以遣,酒债诗篇行处有。 与兹饮会类平原,逃我诗盟几高厚。如今并许隔年还,直须日月逢重九。
quàn jūn yǐn wén jiǔ   quàn jūn gēng nòu xīn zhōng yǐn fēi wén yóu wén   xīn tián gēng shēng kǒu
dēng gāo jiā jié   kuàng xiāng féng jiē shèng yǒu tán qīng zuò shàng bīng qīng   xīng shēng xià tāo hǒu
féng chǎng liáo   yùn shū fēi sān mèi shǒu shì tóu chéng duī   bào zhū wèi yíng dòu
zhī zhě guǎ yáng chūn   gāo cái liào chǐ wáng hòu jiē qióng chóu qiǎn   jiǔ zhài shī piān xíng chǔ yǒu
yǐn huì lèi píng yuán   táo shī méng gāo hòu jīn bìng nián hái   zhí yuè féng chóng jiǔ