九日

宋代 李邴
木落霜洲溪水清,登临满目是飘零。 黄花有意怜幽独,白酒无聊漫醉醒。 牢愁错倚西风立,楚些巴渝不可听。
luò shuāng zhōu shuǐ qīng   dēng lín mǎn shì piāo líng
huáng huā yǒu lián yōu   bái jiǔ liáo màn zuì xǐng
láo chóu cuò 西 fēng   chǔ xiē tīng