九日

宋代 刘克庄
起瞻宇宙尚阴霾,杖策篱东一散怀。 发少可堪乌帽落,樽空凝望白衣来。 插萸兄弟悲终鲜,把菊先生唤不回。 犹倚栏杆搔雪鬓,老无脚力更登台。
zhān zhòu shàng yīn mái   zhàng dōng sàn huái 怀
shǎo kān mào luò   zūn kōng níng wàng bái lái
chā xiōng bēi zhōng xiān   xiān sheng huàn huí
yóu lán gān sāo xuě bìn   lǎo jiǎo gèng dēng tái