九日

唐代 李群玉
年年羞见菊花开,十度悲秋上楚台。半岭残阳衔树落, 一行斜雁向人来。行云永绝襄王梦,野水偏伤宋玉怀。 丝管阑珊归客尽,黄昏独自咏诗回。
nián nián xiū jiàn huā kāi   shí bēi qiū shàng chǔ tái bàn lǐng cán yáng xián shù luò  
xíng xié yàn xiàng rén lái xíng yún yǒng jué xiāng wáng mèng   shuǐ piān shāng sòng huái 怀
guǎn lán shān guī jǐn   huáng hūn yǒng shī huí