九曲棹歌

宋代 朱熹
武夷山上有仙灵,山下寒流曲曲清。 欲识个中奇绝处,棹歌闲听两三声。 一曲溪边上钓船,幔亭峰影蘸晴川。 虹桥一断无消息,万壑千岩锁翠烟。 二曲亭亭玉女峰,插花临水为谁容。 道人不作阳台梦,兴入前山翠几重。 三曲君看驾壑船,不知停棹几何年。 桑田海水兮如许,泡沫风灯敢自怜。 四曲东西两石岩,岩花垂露碧毵。 金鸡叫罢无人见,月满空山水满潭。 五曲山高云气深,长时烟雨暗平林。 林间有客无人识,矣乃声中万古心。 六曲苍屏绕碧湾,茆茨终日掩柴关。 客来倚棹岩花落,猿鸟不惊春意闲。 七曲移舟上碧滩,隐屏仙掌更回看。 却怜昨夜峰头雨,添得飞泉几道寒。 八曲风烟势欲开,鼓楼岩下水萦回。 莫言此地无佳景,自是游人不上来。 九曲将穷眼豁然,桑麻雨露见平川。 渔郎更觅桃源路,除是人间别有天。
shān shàng yǒu xiān líng   shān xià hán liú qīng
shí zhōng jué chù   zhào xián tīng liǎng sān shēng
biān shàng diào chuán   màn tíng fēng yǐng zhàn qíng chuān
hóng qiáo duàn xiāo xi   wàn qiān yán suǒ cuì yān
èr tíng tíng fēng   chā huā lín shuǐ wèi shuí róng
dào rén zuò yáng tái mèng   xīng qián shān cuì zhòng
sān jūn kàn jià chuán   zhī tíng zhào nián
sāng tián hǎi shuǐ   pào fēng dēng gǎn lián
dōng 西 liǎng shí yán   yán huā chuí sān
jīn jiào rén jiàn   yuè mǎn kōng shān shuǐ mǎn tán
shān gāo yún shēn   zhǎng shí yān àn píng lín
lín jiān yǒu rén shí   nǎi shēng zhōng wàn xīn
liù cāng píng rào wān   máo zhōng yǎn chái guān
lái zhào yán huā luò   yuán niǎo jīng chūn xián
zhōu shàng tān   yǐn píng xiān zhǎng gèng huí kàn
què lián zuó fēng tóu   tiān fēi quán dào hán
fēng yān shì kāi   lóu yán xià shuǐ yíng huí
yán jiā jǐng   shì yóu rén shàng lái
jiǔ jiāng qióng yǎn huò rán   sāng jiàn píng chuān
láng gèng táo yuán   chú shì rén jiān bié yǒu tiān