酒泉子

宋代 曹勋
霜护云低,竹外斜枝初璀璨,仙风吹堕玉钿新。度清芬。 叹寒冰艳了无尘。不占纷纷桃李径,一庭疏影冷摇春。月黄昏。朱希真常跋此词及谒金门“春待去”词云:读二词,洒然变俚耳之焰烟,还古风之丽则,宛转有余味也。盖治世安乐之音欤。恨无韩娥曼声长歌,以释予幽忧穷卮之疾。但诵数过,增老夫暮年之叹。
shuāng yún   zhú wài xié zhī chū cuǐ càn   xiān fēng chuī duò diàn xīn qīng fēn
tàn hán bīng yàn liǎo chén zhàn fēn fēn táo jìng   tíng shū yǐng lěng yáo chūn yuè huáng hūn zhū zhēn cháng jīn mén   chūn dài   yún   èr   rán biàn ěr zhī yàn yān   hái fēng zhī   wǎn zhuǎn yǒu wèi gài zhì shì ān zhī yīn hèn hán é màn shēng cháng   shì yōu yōu qióng zhī zhī dàn sòng shù guò   zēng lǎo nián zhī tàn