九龙谷

宋代 耶律铸
六龙遗蜕九龙蟠,终古蟠龙气象閒。逐鹿得非缘石马,啼鹃应自恐桥山。 披天一鼎神移去,落日孤林鸟自还。犹托哀湍浑自说,悔将春梦到人閒。
liù lóng tuì jiǔ lóng pán   zhōng pán lóng xiàng xián zhú de 鹿 fēi yuán shí   juān yīng kǒng qiáo shān    
tiān dǐng shén   luò lín niǎo hái yóu tuō āi tuān hún shuō huǐ   jiāng chūn mèng dào rén xián