九客图歌为王镇之中丞赋

清代 姚鼐
人才最盛乾隆时,磊落九客须眉奇,中丞示我使我思。 伯思少日我早识,继识鱼门与幼植。官于礼部遇沈郎,钱君吐文五色章。 我见夺目贡玉堂,是年因识周书昌。景郑两君吾未见,但听声名知国彦。 我去燕山岁月侵,江边再遇沈与任。后来但听悬归旐,一别天涯涕泪深。 惜哉诸客今零落,万里秋风馀一鹗,中丞独立淩江郭。 当年九客居京都,写摹同气为之图。图内中丞方盛壮,今日霜华凝鬓上。 况复衡门老秃翁,梦寐平生惟恻怆。接膝他乡理必离,写真佳士神恒王。 九客高才世所珍,中有直节高嶙峋,既没不朽真谏臣。 流传文笔皆千古,寥落弓裘得几人?天留一客康世屯,中丞贵矣而能贫。 野树苍山秋复春,披褐作颂容耆民。尺图千载传不泯,亦可髣髴于其人。
rén cái zuì shèng qián lóng shí   lěi luò jiǔ méi   zhōng chéng shì shǐ 使  
shǎo zǎo shí   shí mén yòu zhí guān shěn láng qián   jūn wén zhāng    
jiàn duó gòng táng   shì nián yīn shí zhōu shū chāng jǐng zhèng liǎng jūn wèi jiàn dàn   tīng shēng míng zhī guó yàn    
yān shān suì yuè qīn   jiāng biān zài shěn rèn hòu lái dàn tīng xuán guī zhào   bié tiān lèi shēn    
zāi zhū jīn líng luò   wàn qiū fēng è   zhōng chéng líng jiāng guō  
dāng nián jiǔ jīng   xiě tóng wèi zhī nèi zhōng chéng fāng shèng zhuàng jīn   shuāng huá níng bìn shàng    
kuàng héng mén lǎo wēng   mèng mèi píng shēng wéi chuàng jiē xiāng xiě   zhēn jiā shì shén héng wáng    
jiǔ gāo cái shì suǒ zhēn   zhōng yǒu zhí jié gāo lín xún   méi xiǔ zhēn jiàn chén  
liú chuán wén jiē qiān   liáo luò gōng qiú rén   tiān liú kāng shì tún   zhōng chéng guì ér néng pín  
shù cāng shān qiū chūn   zuò sòng róng mín chǐ qiān zǎi chuán mǐn   fǎng rén