久客

元代 马臻
白露变榆柳,满城砧杵催。故园经岁别,游子几时回。 且尽山公酒,难将驿使梅。秋声不可听,永夜独徘徊。
bái biàn liǔ   mǎn chéng zhēn chǔ cuī yuán jīng suì bié yóu   shí huí    
qiě jǐn shān gōng jiǔ   nán jiāng 驿 shǐ 使 méi qiū shēng tīng yǒng   pái huái