九井

宋代 王安石
沿崖涉涧三十里,高下荦确无人耕。 扪萝挽茑到山趾,仰见吹泻何峥嵘。 余声投林欲风雨,末势卷土犹溪阬。 飞虫凌兢走兽栗,霜雪夏落雷冬鸣。 野人往往见神物,鳞甲漠漠云随行。 我来立久无所得,空数石上菖蒲生。 中官系龙沉玉册,小吏磔狗浇银觥。 地形偶尔藏险怪,天意未必司阴晴。 山川在理有崩竭,丘壑自古相虚盈。 谁能保此千世後,天柱不折泉常倾。
yán 沿 shè jiàn sān shí   gāo xià luò què rén gēng
mén luó wǎn niǎo dào shān zhǐ   yǎng jiàn chuī xiè zhēng róng
shēng tóu lín fēng   shì juǎn yóu kēng
fēi chóng líng jīng zǒu shòu   shuāng xuě xià luò léi dōng míng
rén wǎng wǎng jiàn shén   lín jiǎ yún suí xíng
lái jiǔ suǒ de   kōng shù shí shàng chāng shēng
zhōng guān lóng chén   xiǎo zhé gǒu jiāo yín gōng
xíng ǒu ěr cáng xiǎn guài   tiān wèi yīn qíng
shān chuān zài yǒu bēng jié   qiū xiāng yíng
shuí néng bǎo qiān shì hòu   tiān zhù zhé quán cháng qīng