九华山谣

唐代 王季文
九华峥嵘占南陆,莲花擢本山半腹。翠屏横截万里天, 瀑水落深千丈玉。云梯石磴入杳冥,俯看四极如中庭。 丹崖压下庐霍势,白日隐出牛斗星。杉松一岁抽数尺, 琼草夤缘秀层壁。南风拂晓烟雾开,满山葱蒨铺鲜碧。 雷霆往往从地发,龙卧豹藏安可别。峻极遥看戛昊苍, 挺生岂得无才杰。神仙惮险莫敢登,驭风驾鹤循丘陵。 阳乌不见峰顶树,大火尚结岩中冰。灵光爽气曛复旭, 晴天倒影西江渌。具区彭蠡夹两旁,正可别作一岳当少阳。
jiǔ huá zhēng róng zhàn nán   lián huā zhuó běn shān bàn cuì píng héng jié wàn tiān  
shuǐ luò shēn qiān zhàng yún shí dèng yǎo míng   kàn zhōng tíng
dān xià huò shì   bái yǐn chū niú dòu xīng shān sōng suì chōu shù chǐ  
qióng cǎo yín yuán xiù céng nán fēng xiǎo yān kāi   mǎn shān cōng qiàn xiān
léi tíng wǎng wǎng cóng   lóng bào cáng ān bié jùn yáo kàn jiá hào cāng  
tǐng shēng de cái jié shén xiān dàn xiǎn gǎn dēng   fēng jià xún qiū líng
yáng jiàn fēng dǐng shù   huǒ shàng jié yán zhōng bīng líng guāng shuǎng xūn  
qíng tiān dào yǐng 西 jiāng péng jiā liǎng páng   zhèng bié zuò yuè dāng shǎo yáng