久旱湫舍殆不可遣免一夕雷雨忽作

宋代 李之仪
半夜一濯雨,断梦失炎蒸。汗甑不复鼓,蚊雷为之停。 逡巡万窍号,破窗风如倾。絺帷强主宰,庭砌已满盈。 极护老稚奔,欢呼闾里情。但觉万里返,浩荡随沧溟。 掠眼才闪烁,劈耳俄掀轰。岂暇计飘溺,且护婴儿惊。 小休月在户,却视斗挂甍。唧唧与啾啾,次第先秋鸣。 粤从腊雪后,旱魃苦自明。焦枯病三农,芽田不滋荣。 陇亩半坼裂,几席饶蝇虻。端若一大难,眊焉犹宿酲。 点我读书灯,凉宵聊与征。庶几简牍中,暂寓蛮触争。
bàn zhuó   duàn mèng shī yán zhēng hàn zèng wén   léi wèi zhī tíng    
qūn xún wàn qiào hào   chuāng fēng qīng chī wéi qiáng zhǔ zǎi tíng   mǎn yíng    
lǎo zhì bēn   huān qíng dàn jué wàn fǎn hào   dàng suí cāng míng    
lüè yǎn cái shǎn shuò   ěr é xiān hōng xiá piāo qiě   yīng ér jīng    
xiǎo xiū yuè zài   què shì dòu guà méng jiū jiū   xiān qiū míng    
yuè cóng xuě hòu   hàn míng jiāo bìng sān nóng   tián róng    
lǒng bàn chè liè   ráo yíng méng duān ruò nàn mào   yān yóu chéng 宿    
diǎn shū dēng   liáng xiāo liáo zhēng shù jiǎn zhōng zàn   mán chù zhēng