九歌 少司命

先秦 屈原
秋兰兮蘼芜,罗生兮堂下[1]。 绿叶兮素枝[2],芳菲菲兮袭予[3]。 夫[4]人兮自有美子,荪何以兮愁苦? 秋兰兮青青,绿叶兮紫茎; 满堂兮美人,忽独与余兮目成。 入不言兮出不辞, 乘回风兮驾云旗。 悲莫悲兮生别离, 乐莫乐兮新相知。 荷衣兮蕙带[5],儵[6]而来兮忽而逝。 夕宿兮帝郊,君谁须兮云之际? 与女[7]沐兮咸池,晞[8]女发兮阳之阿; 望美人兮未来,临风怳[9]兮浩歌。 孔盖兮翠旌,登九天兮抚彗星。 竦长剑兮拥幼艾,荪独宜兮为民正[10]。
qiū lán   luó shēng táng xià   [   1   ] 1]。
绿 zhī   [   2   ]   2], fāng fēi fēi   [   3   ]
  [   4   ] 4] rén yǒu měi   zi sūn  
qiū lán qīng qīng   绿 jīng  
mǎn táng měi rén   chéng
yán chū  
chéng huí fēng jià yún
bēi bēi shēng bié  
xīn xiāng zhī
huì dài   [   5   ]   5],   [   6   ] shū [ 6] ér lái
宿 jiāo   jūn shuí yún zhī  
  [   7   ] 7] xián   chí   [   8   ] [ 8]  
wàng měi rén wèi lái   lín fēng huǎng   [   9   ] 9] hào
kǒng gài cuì jīng   dēng jiǔ tiān huì xīng
sǒng cháng jiàn yōng yòu ài   sūn wèi mín zhèng   [   1   0   ] 10]。