旧冬得蒌蒿数十根植之舍傍今春遂可采撷辄持

宋代 郑清之
蒌蒿见录尔雅篇,族谱系出荆楚壖。 居人采撷不论钱,横道躏轹如车前。 物有贵贱所遇然,鸡壅豕苓以帝言。 世间何有正味焉,耆芰昌歜性所便。 冰壶先生虀瓮传,敢骄玉食轻膏膻。 天随酷谓杞菊贤,一赋金石声相宣。 玉糁羹芋称苏仙,天上酥酡能比肩。 忆昔客授湘湖偏,乍逢此蒿口流涎。 嚼寒冰玉香满咽,绀滑琉璃鸣贝编。 糅以豚膏软如绵,脆甘丰腻洁且鲜。 天花石耳羞争妍,木鸡退飞山之巅。 笑渠芽蕨成儿拳,岸视槔圃眉宇轩。 七葅五菜谁敢先,独能兄事玉版禅。 一别楚产知几年,孤根朅来植鄞川。 春苗出土含晓烟,援条小摘喜欲癫。 故人千里方言还,调芼酌之双觥船。 枯肠慰满藜苋缘,食芹而美不敢专。 遣送兵厨羞俎笾,喷饭一笑筼筜边。
lóu hāo jiàn ěr piān   chū jīng chǔ ruán  
rén cǎi xié lùn qián   héng dào lìn chē qián  
yǒu guì jiàn suǒ rán   yōng shǐ líng yán  
shì jiān yǒu zhèng wèi yān   chāng chù xìng suǒ biàn 便  
bīng xiān sheng wèng chuán   gǎn jiāo shí qīng gāo shān  
tiān suí wèi xián   jīn shí shēng xiāng xuān  
shēn gēng chēng xiān   tiān shàng tuó néng jiān  
shòu xiāng piān   zhà féng hāo kǒu liú xián  
jué hán bīng xiāng mǎn yàn   gàn huá liú li míng bèi biān  
róu tún gāo ruǎn mián   cuì gān fēng jié qiě xiān  
tiān huā shí ěr xiū zhēng yán   tuì 退 fēi shān zhī diān  
xiào jué chéng ér quán   àn shì gāo méi xuān  
cài shuí gǎn xiān   néng xiōng shì bǎn chán  
bié chǔ chǎn zhī nián   gēn qiè lái zhí yín chuān  
chūn miáo chū hán xiǎo yān   yuán tiáo xiǎo zhāi diān  
rén qiān fāng yán hái   diào mào zhuó zhī shuāng gōng chuán  
cháng wèi mǎn xiàn yuán   shí qín ér měi gǎn zhuān  
qiǎn sòng bīng chú xiū biān   pēn fàn xiào yún dāng biān