旧愁

宋代 朱淑贞
银屏屈曲障春风,独抱寒衾睡正浓。 啼鸟一声惊破梦,乱愁依旧锁眉峰。
yín píng zhàng chūn fēng   bào hán qīn shuì zhèng nóng  
niǎo shēng jīng mèng   luàn chóu jiù suǒ méi fēng