就陈仲邦乞菊

宋代 谢逸
芙蓉狼藉拒霜残,只有黄花巧耐寒。盈把已供陶令醉,落英分与屈原餐。
róng láng shuāng cán   zhǐ yǒu huáng huā qiǎo nài hán yíng gōng táo lìng zuì luò   yīng fēn yuán cān