寄题紫府普照寺满上人桃花轩

宋代 释德洪
武陵源深并溪入,无数桃花闹春色。水面红云欲崩坏,波间烂锦光相射。 昔人误行偶见之,归来醉眼眩红碧。秦时鸡犬不闻声,但觉晓窗烟雾白。 那知紫府亦仙源,此华万树烧晴川。少年苾刍谁教汝,照花作意开幽轩。 灵云说悟被花笑,南泉欺客花不言。何如睡足无一事,倚栏红雨春风颠。 愁来想见故山路,未归先作山中篇。
líng yuán shēn bìng   shù táo huā nào chūn shuǐ miàn hóng yún bēng huài   jiān làn jǐn guāng xiāng shè    
rén xíng ǒu jiàn zhī   guī lái zuì yǎn xuàn hóng qín shí quǎn wén shēng dàn   jué xiǎo chuāng yān bái    
zhī xiān yuán   huá wàn shù shāo qíng chuān shào nián chú shuí jiào zhào   huā zuò kāi yōu xuān    
líng yún shuō bèi huā xiào   nán quán huā yán shuì shì   lán hóng chūn fēng diān    
chóu lái xiǎng jiàn shān   wèi guī xiān zuò shān zhōng piān