寄题朱元晦武夷精舍

宋代 陆游
身闲剩觉溪山好,心静尤知日月长。 天下苍生未苏息,忧公遂与世相忘。
shēn xián shèng jué shān hǎo   xīn jìng yóu zhī yuè zhǎng  
tiān xià cāng shēng wèi   yōu gōng suì shì xiàng wàng