寄题周效美琨瑶洞

宋代 梅尧臣
仙人采玉驱雄龙,列山剖璞青腔空。 因邃为堂曲为室,石乳溜壁光玲珑。 僊归龙去草树草,蔽翳不复人踪通。 指疆买墅下峰下,洗斸务欲险怪穷。 蛇鳞鹿迹尚莫到,安问樵老诸牛童。 古今未得君独得,万景付与由天公。 何当归来敛头角,任从宝气生白虹。 阴溪浅水菖蒲绿,下有虾蟆双眼红。 及时佐酒斫两股,勿使更入明月中。
xiān rén cǎi xióng lóng   liè shān pōu qīng qiāng kōng  
yīn suì wèi táng wèi shì   shí liū guāng líng lóng  
xiān guī lóng cǎo shù cǎo   rén zōng tōng  
zhǐ jiāng mǎi shù xià fēng xià   zhǔ xiǎn guài qióng  
shé lín 鹿 shàng dào   ān wèn qiáo lǎo zhū niú tóng  
jīn wèi de jūn de   wàn jǐng yóu tiān gōng  
dāng guī lái liǎn tóu jiǎo   rèn cóng bǎo shēng bái hóng  
yīn qiǎn shuǐ chāng 绿   xià yǒu shuāng yǎn hóng  
shí zuǒ jiǔ zhuó liǎng   shǐ 使 gèng míng yuè zhōng