寄题周丞相平园

宋代 陆游
先生道心平如砥,秋毫忿欲何曾起。 漫将周易著床头,本不洗心那洗耳?先生国论如砥平,三朝倚之作权衡。 泰阶两两元不动,自然万里无欃枪。 如今归来曲肱卧,世事无穷俱看破;不栽桃李不鉏兰,山僧野叟时来过。 吾侪七十固已寿,更到期颐亦何有?倘知生死本自平,拈放一边如把酒。
xiān sheng dào xīn píng   qiū háo fèn 忿 zēng
màn jiāng zhōu zhù chuáng tóu   běn xīn ěr   xiān sheng guó lùn píng   sān cháo zhī zuò quán héng
tài jiē liǎng liǎng yuán dòng   rán wàn chán qiāng
jīn guī lái gōng   shì shì qióng kàn   zāi táo chú lán   shān sēng sǒu shí lái guò
chái shí shòu 寿   gèng dào yǒu   tǎng zhī shēng běn píng   niān fàng biān jiǔ