寄题众乐亭

宋代 王安石
陵阳游观吾所好,恨不即过众乐亭。 尝闻彷佛入梦寐,吟笔自欲图丹青。 千峰秀出百里外,忽於其上峥檐楹。 朝云嘘岩日暖暖,夜水落涧风泠泠。 春花窈窕鸟争舞,夏木荫郁猿哀鸣。 潦收叶落天地爽,海月影到山川明。 篮舆晨出谁与适,坐与万物观虚盈。 令思民事不忍後,田间笑语催蚕耕。 吏休归舍狱讼少,墟落饮酒欲秋成。 唯愁一日夺令去,出来老稚交逢迎。 彼民安知方禄仕,徒喜使我宽逋征。 令知道义士林服,遗爱岂用吾诗评。
líng yáng yóu guān suǒ hǎo   hèn guò zhòng lào tíng
cháng wén páng mèng mèi   yín dān qīng
qiān fēng xiù chū bǎi wài   shàng zhēng yán yíng
zhāo yún yán nuǎn nuǎn   shuǐ luò jiàn fēng líng líng
chūn huā yǎo tiǎo niǎo zhēng   xià yīn yuán āi míng
lǎo shōu luò tiān shuǎng   hǎi yuè yǐng dào shān chuān míng
lán chén chū shuí shì   zuò wàn guān yíng
lìng mín shì rěn hòu   tián jiān xiào cuī cán gēng
xiū guī shě sòng shǎo   luò yǐn jiǔ qiū chéng
wéi chóu duó lìng   chū lái lǎo zhì jiāo féng yíng
mín ān zhī fāng shì   shǐ 使 kuān zhēng
lìng zhī dào shì lín   ài yòng shī píng