寄题张真人耆山精舍

宋代 王称
旭日初霞晃翠屏,琅玕芝草近珠庭。玉箫吹彻鸾初下,丹液凝成鼎自扃。 海阔传缄曾命鹤,夜深飞佩欲骑星。洞中石瀡移仙乳,云际松根长茯苓。 象■朱幡朝太乙,宝函金诀授玄经。凡情久断悬应解,尘劫都忘虑已冥。 却笑蜉蝣同草露,也应岁月羡椿龄。何由共把浮丘袂,指点三山掌上青。
chū xiá huǎng cuì píng   láng gān zhī cǎo jìn zhū tíng xiāo chuī chè luán chū xià   dān níng chéng dǐng jiōng
hǎi kuò chuán jiān céng mìng   shēn fēi pèi xīng dòng zhōng shí suǐ xiān   yún sōng gēn zhǎng líng
xiàng   zhū fān cháo tài   bǎo hán jīn jué shòu xuán jīng fán qíng jiǔ duàn xuán yìng jiě   chén jié dōu wàng míng
què xiào yóu tóng cǎo   yīng suì yuè xiàn chūn 椿 líng yóu gòng qiū mèi   zhǐ diǎn sān shān zhǎng shàng qīng