寄题张钦夫春风楼

宋代 杨万里
乐斋先生子张子,独立春风望洙泗。四海无人万古空,咏歌一声满天地。 不应东阁胜东山,浮云于渠了不关。只馀平生医国手,未忍旁观缩袖间。 楼中古书积至斗,楼外春江绿如酒。权门得似圣门寒,万波横流独回首。 向来沂上瑟声希,由求相顾只心知。至今留取一转语,不知何咏亦何归。
zhāi xiān sheng zi zhāng zi   chūn fēng wàng zhū hǎi rén wàn kōng yǒng   shēng mǎn tiān    
yīng dōng shèng dōng shān   yún liǎo guān zhǐ píng shēng guó shǒu wèi   rěn páng guān suō xiù jiān    
lóu zhōng shū zhì dòu   lóu wài chūn jiāng 绿 jiǔ quán mén de shèng mén hán wàn   héng liú huí shǒu    
xiàng lái shàng shēng   yóu qiú xiāng zhǐ xīn zhī zhì jīn liú zhuǎn   zhī yǒng guī