寄题张法曹瞻云轩

宋代 楼钥
张侯名轩意可知,如登太行看云移。 我虽未得登轩墀,不鄙要我巴人词。 尔时膝下遨以嬉,欲斵数语语不随。 娱侍东嘉乐无涯,官舍偪仄亲不怡。 安舆相将甬水湄,日日东望劳支颐。 秋风得檄欣星驰,归拜亲下聊信眉。 官事有程不得违,欲去故国行迟迟。 重来橘柚黄金垂,霜著新蟹双螯肥。 海鱼甘鲜一尺围,欲奉色养春为期。 瞻云之思今同之,慨然落笔成新诗。 人閒至乐在庭闱,何用自缚微官为。 君方欲解左顾龟,我亦日思投檄归。 相望百里俱莱衣,从他天外闲云飞。
zhāng hóu míng xuān zhī   dēng tài xíng kàn yún  
suī wèi dēng xuān chí   yào rén  
ěr shí xià áo   zhuó shù suí  
shì dōng jiā   guān shè qīn  
ān xiāng jiāng yǒng shuǐ méi   dōng wàng láo zhī  
qiū fēng xīn xīng chí   guī bài qīn xià liáo shēn méi  
guān shì yǒu chéng wéi   guó xíng chí chí  
chóng lái yòu huáng jīn chuí   shuāng zhù xīn xiè shuāng áo féi  
hǎi gān xiān chǐ wéi   fèng yǎng chūn wéi  
zhān yún zhī jīn tóng zhī   kǎi rán luò chéng xīn shī  
rén xián zhì zài tíng wéi   yòng wēi guān wèi  
jūn fāng jiě zuǒ guī   tóu guī  
xiāng wàng bǎi lái   cóng tiān wài xián yún fēi