寄题月窗

宋代 吴惟信
中宵浩彩泼苍冥,人静棂空物象清。若以升沉为得失,求之见识却分明。 烟迷野草牛先喘,露滴檐枝鹊自惊。此地琢磨功业就,昌黎合弃短长檠。
zhōng xiāo hào cǎi cāng míng   rén jìng líng kōng xiàng qīng ruò shēng chén wèi shī qiú   zhī jiàn shí què fēn míng    
yān cǎo niú xiān chuǎn   yán zhī què jīng zhuó gōng jiù chāng   duǎn cháng qíng