寄题永丰刘氏暖翠亭 其一

元代 揭傒斯
孤亭万竹中,危坐自生风。近与山光合,遥连野气通。 鸟啼深不见,泉响静偏聪。束帛休相污,先生道未穷。
tíng wàn zhú zhōng   wēi zuò shēng fēng jìn shān guāng   yáo lián tōng
niǎo shēn jiàn   quán xiǎng jìng piān cōng shù xiū xiāng   xiān sheng dào wèi qióng