寄题杨宰清畏轩

宋代 吴芾
古人贵慎独,举世知者希。 末俗事夸耀,常患不我知。 杨子有雅尚,传家守清规。 折腰三十载,不辞州县卑。 却恐非其宜。要当且用晦, 处静藏天机。昔贤忌独清,
rén guì shèn   shì zhī zhě
shì kuā yào 耀   cháng huàn zhī
yáng yǒu shàng   chuán jiā shǒu qīng guī
zhé yāo sān shí zài   zhōu xiàn bēi
què kǒng fēi yào dāng qiě yòng huì  
chù jìng cáng tiān xián qīng