寄题杨先辈雾隐

宋代 姜特立
猛虎树摩痒,更为虫所蚀。 玄熊掷崖木,正坐勇与力。 尔豹居其间,而复有二德。 既不眩文采,亦知身足惜。 衣锦贵尚褧,桐梓恶戕贼。 含章大臣体,深居君子识。 室以雾隐居,兹士有典则。 韬养日以久,何患不辉赫。 而况数钜公,铭诗播金石。 只恐难久藏,却为人所即。
měng shù yǎng   gèng wéi chóng suǒ shí  
xuán xióng zhì   zhèng zuò yǒng  
ěr bào jiān   ér yǒu èr  
xuàn wén cǎi   zhī shēn  
jǐn guì shàng jiǒng   tóng è qiāng zéi  
hán zhāng chén   shēn jūn zi shí  
shì yǐn   shì yǒu diǎn  
tāo yǎng jiǔ   huàn huī  
ér kuàng shù gōng   míng shī jīn shí  
zhǐ kǒng nán jiǔ cáng   què wéi rén suǒ